Doan Dao Dap Neo

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

Chủ đề ưu tiên
&
Chủ đề sôi nổi
Bạn đang trực tuyến ở phòng Hội thảo
(13.6.2019, 11:46) Trực chỉ huy
--
Bản karaoke hành khúc ĐĐ ĐN 779: https://www.facebook.com/doandaodapneo/vide...58590430897783/
(01.6.2019, 09:13) Đại Điền
--
BQT mải đi kiếm xiên rồi? 40 năm vẫn nguội lắm bạn Cường CN14!
(17.5.2019, 17:34) Cường CN14
--
HÒ hét mãi trực ban chạy qua FB roài các bạn vào đây xem nhé https://www.facebook.com/groups/114772965355455/?fref=nf
(11.5.2019, 15:51) Cường CN14
--
Alo alo đề nghị trực ban tạo trang để ACE đăng ký tham dự 40 năm 779. Cảm ơn nhiều!!!
(07.8.2018, 12:10) buitiendung10@rocketmail.com
--
TIN BUỒN Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin : Vợ, mẹ, bà,cụ chúng tôi là Cụ Phan Thị Ninh sinh năm 1931 đã mất vào hồi 19h ngày 06/08/2018 - tức 25/06 năm Mậu Tuất hưởng thọ 89 tuổi . Lễ viếng bắt đầu vào hồi 15h 30 phút đến 16h45’ ngày 08/08/2018, tại nhà tang lễ Bệnh Viên TWQĐ 108 , số 5 Trần Thánh Tông TP Hà Nội, Lễ hỏa táng cùng ngày tại Đài hoá thân hoàn vũ Văn Điển , Thanh Trì - Hà Nội TM GIA ĐINH Trưởng Nam Phạm ViệtCường
(20.7.2018, 17:56) thanh.do56
--
Thông báo quỹ hội Đoàn Đào Đập Neo 779: https://www.dropbox.com/s/51t5v96iz8l9gvf/Q...C3%80O.doc?dl=0
(18.5.2018, 12:21) Đại Điền
--
Tin buồn : 4//BS Phan Đức Toàn đang công tác tại HVQY, hội 779, C13 đã từ trần do NMCT lúc 23h ngày 17/5/2018. Lễ viếng từ 9-11h ngày 21/5 tại nhà tang lễ viện 103. Hóa thân tại đài hóa thân Hoan vũ. Kính báo
(16.2.2018, 15:43) linhk
--
Nhân dịp năm mới em xin chuc đại gia đình các anh Chiến trường K,Hội Đoàn Đào Đập Neo 779,lớp công sự 14 .Lớp chuyên toán Hà Bắc mạnh khoẻ hạnh phúc và thành đạt
(14.2.2018, 19:38) Thanh
--
TIN BUỒN: BLL Bộ Đội ĐĐĐN779 vô cùng thương tiếc báo tin Cụ Lê Kim Loan mẹ đẻ bạn Bùi Quang Hải - ĐĐĐN779, mất hồi 14h05 ngày 14/2/2018 (tức 29/12 âm lịch) tại gia đình, hưởng thọ 88 tuổi. Lễ viếng lúc 17h30 ngày 14/2/2018, lễ truy điệu lúc 10h30 ngày 15/2/2018 (tức 30/12 âm lịch) tại số nhà 90 lô 3 Thái Phiên - phường Cầu Tre - quận Ngô Quyền - Hải Phòng. Lễ tiễn đưa lúc 11h ngày 15/2/2018 tại đài hoà thân Hoàn Vũ Ninh Hải, Hải Phòng. Kính báo!
(08.2.2018, 18:14) Thanh
--
OK, Nét rùi Đỗ Đỏ !
(08.2.2018, 08:26) Su-0222
--
Vừa xong! Tối qua máy tính ở nhà không truy cập được trang web này, đành bó tay.
(07.2.2018, 12:53) Thanh
--
@ Ninh đỗ: Chú ý làm ngay việc tao nhắn nha Ninh. Tao ko có quyền Mod ở trang này, nên pó tay.
(07.2.2018, 12:52) Thanh
--
@ em Thế: Không có gì đâu em. Tình Đồng đội là thiêng liêng nhất.
(05.2.2018, 18:26) linhk
--
Em Trần Bá Thế là em trai liệt sĩ Trần Bá Toàn xin chân thành cảm ơn các anh BỘ ĐỘI chiến trường K .hội Đoàn Đào Đạp Neo 779 cùng tập thể lớp Công Sự 14 lớp chuyên toán Hà Bắc .đã tạo mọi điều kiện giúp đỡ tìm kiếm và đưa hài cốt anh Toàn Về với gia đình .Đã nhiệt tình tìm lại danh dự cho anh em .Đó là niềm phấn khởi cho gia đình .Em xin chúc các anh cùng gia đình mạnh khoẻ ,thành đạt trong mọi công viêc ,,
(01.1.2018, 06:57) Thanh
--
Thắng và Trang ad Fece cho bác nhé. Fece bác là: Ha Duc. Phòng nhỡ có việc gì khác, thì nhắn cho bác qua Fece.

 Bài dự thi của cô gái bại liệt-Nguyễn Thị Ước Nguyện.
Thanh
post 07.11.2009, 10:25
Bài viết #1


Thành Viên Xuất Sắc
*****

Nhóm: Quân nhân
Bài Viết: 747
Gia Nhập: 01.05.2009
Đến Từ: Hà Nội
Thành Viên Thứ: 331



Xin giới thiệu hai bài viết của Nguyễn Thị Ước Nguyện - Cô gái tật nguyền ở Kim Bôi - Hòa Bình.



Trái tim mùa xuân

Tôi nằm trong phòng kín, đưa mắt nhìn qua cánh cửa sổ Hà Lan. Những chú chim én đang bay lượn, tung hoành dưới bầu trời trong xanh, rồi từ từ sà xuống cành hồng, nhảy lên cành bưởi...

Chúng ríu rít đuổi nhau làm tan rụng giọt sương trên tán lá non, kẽ nụ hồng chớm nở. Dường như chúng cũng vui sướng khi đón chào một mùa xuân mới - mùa của trăm hoa đua nở,của lộc biếc trời xanh.

Tôi vẫn say sưa và đắm mình trong sắc xuân với bao khát khao mơ ước. Lâu lắm rồi, kể từ ngày chuyển nhà ra cửa hàng của mẹ, hằng ngày tôi ở trên lầu một mình với chiếc xe lăn, ít khi được ra ngoài.

Bố mẹ trang hoàng đầy đủ trong phòng ngủ cho tôi, có cả máy tính. Nhưng không giống như nhà cấp bốn cũ, nơi mà đại gia đình tôi đã từng quây quần bên nhau, nằm một chỗ tôi có thể bao quát được toàn cảnh bên ngoài.

Trước đây cứ mỗi năm mùa xuân đến, bố mẹ lại kể chuyện cho chúng tôi nghe thật vui! Bây giờ, phải lo cho hàng trăm bệnh nhân đến kê đơn, bốc thuốc, bắt mạch... bố mẹ đã không còn nhiều thời gian nữa. Nhiều khi tôi muốn đi dạo quanh làng, nhưng thấy mọi người tất bật quên cả ăn, tôi đành nán lại.

Từ khi sinh ra, tôi đã không may mắn như anh chị em mình, phải sống trong cảnh đau thương của một cô bé khuyết tật, chân tay teo quắt, cột sống bị vẹo giống hình chữ “S”. Hai mươi tuổi rồi mà tôi bé như đứa trẻ lên sáu vậy.

Thỉnh thoảng, mỗi khi nằm, tôi phải nẹp người trong tấm gỗ để cho dễ thở. Muốn tháo nó ra thì phải dùng “Tuavít” vặn. Lúc nào ngồi học, tôi lại bị trói chặt trong tấm nhựa cứng được gọi là “chiếc áo giáp nhựa”.

Để chống chọi với mọi sự suy yếu của cơ thể, nhằm duy trì sự sống và học tập cho mình, nên hằng ngày tôi đều mặc nó vào người .Nhiều khi chiếc áo giáp “chiến hữu” chọc vào cơ thể đến chảy cả máu lưng, tôi vẫn phải mặc nó và nghiến răng chịu đựng! Chiếc áo là người bạn tri kỷ và cũng là kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời của tôi.

Tôi đang trầm tư nhìn theo đàn chim én lượn vòng, bỗng có người choãi tay từ sau vườn, đặt bông cúc lên cửa sổ. Tôi giật bắn mình. Chị Hằng - Người bạn thân hàng xóm của tôi đã trở về sau một thời gian dài xa cách, sự vui mừng làm tôi nghẹn lời.

Trước đây sống trong nhà cũ, hai chúng tôi thường đi câu cá, thả diều... Chị luôn là người mang đến điều bất ngờ cho tôi. Bây giờ cũng vậy, ngồi trước gương, chị trang điểm đẹp cho tôi và đưa tôi đi chơi. Chị đã bịt mắt dẫn tôi đến một nơi bí ẩn rồi nhẹ nhàng tháo khăn. Nơi đó là vườn cúc cuối làng, khiến tôi rất bất ngờ và xúc động.

Quả thực, lâu lắm rồi tôi mới được đi chơi xuân và ngắm cảnh thiên nhiên đất trời. Vườn hoa ngát hương đã làm tôi liên tưởng mình như con chim vừa được sổ lồng chắp.

Ngắm đoá cúc tôi ngỡ ngàng. Cúc đẹp bởi sự giản dị khiêm nhường, bởi cúc mang những đức tính tốt đẹp của đấng quân tử. Phải chăng đó cũng là sự kiên trinh vượt qua sương sa, tuyết lạnh?

Câu nói của nhà thơ Đỗ Phủ thật tuyệt diệu: “Nhất phiếm hoa phi giảm khước xuân” (Mỗi cánh hoa rơi cũng làm giảm đi vẻ đẹp của mùa xuân).

Ngồi chơi một lát, tôi lại cùng chị đi dạo quanh làng. Chiếc xe lăn chuyển bánh cứ bon bon trên con đường làng quen thuộc. Những đoạn đường khúc khuỷu ngày nào nay đã được đổ đầy bê tông.

Làng xóm nghèo trước kia giờ cũng đổi mới. Nhà nhà mọc lên sơn màu loè loẹt. Ngọn núi hùng vĩ nhấp nhô như một bức tranh khổng lồ thiên quý, nay lại được thu nhỏ dễ nhìn.

Điều bất ngờ hơn cả là tôi đã nhìn thấy ngôi nhà cũ đầy kỷ niệm của mình. Nó thật giản dị mà không chút đổi mới. Vẫn vườn hoa giấy, giếng nước xưa, chuồng lợn cũ. Nhưng căn nhà vắng tanh hoang vu làm tôi nghẹn ngào. Ngồi trên thềm nhà, tôi nhìn cây trứng gà, dàn hoa giấy nở rộ, và mưa xuân đang rớt xuống,

Những giọt mưa nối đuôi nhau và vỡ tan ra khi chạm phải những viên sỏi trắng tròn nằm gọn trên mặt đất. Mưa mùa xuân nhạt nhòa, hòa với cơn gió lành lạnh còn sót lại cuối đông làm con người ta nghèn nghẹn nhớ nhung khi ngoảnh lại nhìn về kỷ niệm, nhìn về quá khứ.Chỉ một ít lâu nữa, rồi cả buổi chiều mưa như hôm nay cũng trở thành quá khứ.

Mình tôi trong phòng kín, ngày qua ngày ngóng qua kẽ cửa sổ nhìn ra ngoài. Thế nhưng, qua mùa xuân này, mọi người xây nhà mới, phá hết vườn hoa, che lấp khoảng trời của tôi.

Đêm đêm, tôi hay thổn thức với những cơn đau giằng xé. Bố mẹ thường thay nhau thức tỉnh xoa bóp, xoay người cho tôi dễ thở, nhưng tôi vẫn buồn lắm.

Nhiều lần, cứ mỗi khi tôi bị ốm chu kỳ, nôn ra máu tươi là tôi cứ ngỡ mình sẽ chết. Nhưng con người sinh ra không thể để tan biến dễ dàng như một hạt cát vô danh, mà sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.

Vì thế, tôi đã kiên cường sống và tôi đang nghĩ: “Điều quan trọng không phải mình sống được bao lâu, mà là phải sống như thế nào, để mùa xuân mãi trong trái tim ta…”.



Tia nắng đáy sông


Căn phòng vẫn khép kín, chiếc màn trắng vẫn buông xoã trên giường. Một tấm phản dài khoảng hơn mét được đặt gọn trên đó để nẹp chặt cơ thể tôi bởi những chiếc đinh xoắn to, dài. Tôi đang nhắm mắt thiu ngủ thì một bàn tay lạnh ngắt của ai đó khẽ vuốt vào má khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Chị Dung đứng khom lưng nhìn tôi nhoẻn cười

- Ngủ vừa thôi con mèo lười. Dậy đi chơi đi. Chị vừa phát hiện ra một “thắng cảnh” tuyệt đẹp, chắc chắn là em sẽ thích.

- Phải đó, chị cứ ru rú một xó nhà, thiếu ánh sáng bệnh sẽ càng nặng đấy. Phải như em đây này dãi nắng dầm sương khoẻ như voi, cơ bắp cũng cuồn cuộn - Cái Ban nói hùa theo.

Trông cô bé ngổ ngáo, vỗ tay cứ bôm bốp, tính khí hệt đàn ông làm tôi bật cười. Được thể, chị Dung cầm “tua - vit” tháo hết ốc ở thanh nẹp và bế xốc tôi ra khỏi giường. Hai người nhanh chóng đưa tôi sang phòng bên bó chặt người tôi trong tấm giáp nhựa cứng rồi ôm tôi chạy xuống cầu thang. Xuống lầu dưới, chị Dung thì thầm vào tai tôi bảo "mẹ hỏi thì nói: “Con muốn đi chơi” nhé!”". Vừa xong lời, mẹ nhìn thấy gọi chúng tôi lại. Mẹ tưởng tôi xuống xem mẹ bán hàng nên định xếp chỗ cho tôi nằm, nhưng tôi lại thích đi dạo. Chẳng mấy khi thấy tôi đòi ra ngoài nên mẹ đồng ý luôn.

- A! Bọn này láu cá nhỉ? Bố bắt về giã thuốc thì lấy cớ trốn việc - Chị Ngọc tôi phát hiện ra “âm mưu” và lên tiếng.

- Hì!hì…! Mẹ cho chúng em đưa chị Nguyện đi ngao du sơn thuỷ. Lát sẽ về ngay thôi.

Cái Ban tinh quái nháy một mắt, nhoẻn cười rồi tất tưởi đỡ tôi cho chị Dung nổ xe máy. Nó ôm tôi leo lên yên xe như con mèo tha con chuột vậy.

- Nhanh, nhanh! - Chị Dung thúc giục.

- Này! bọn kia, sao lấy xe của tao? - Chị Ngọc từ trong quầy thuốc đuổi theo không kịp xỏ dép.

- Hề! hề!…. mượn một tí - Chị Dung vừa nói vừa cho xe vụt chạy.

- Nơi đó xa lắm hả, sao không lấy xe của bố? - Tôi hỏi Ban

- 4km thôi chị ạ. Nhưng xe mới chẳng oách à.

- Xì, sĩ dởm.

Ôi! đẹp quá! Trước mắt tôi là con đường như dải lụa uốn lượn, ôm lấy quả đồi keo xanh mướt, tiến lên phía trên còn có đồi sim chín mọng thật ngon. Chị Dung Dừng xe tại bụi tre, cái Ban thích thú reo hò. Nó bế bổng tôi chạy một mạch xuống bãi cỏ dưới lề đường quốc lộ, rồi bịch một phát, hai đứa nằm lăn xuống đất mà không hề thấy đau gì cả. Bãi cỏ thật dày và xanh, sạch. Phía trước mặt còn có cái hồ to, nước trong xanh êm ả xuôi dòng vây lấy chân núi. Dãy núi nhấp nhô hệt chiếc vương miện khổng lồ thiên quý.

Chúng tôi cứ tha hồ vùng vẫy, reo hò mà không phải lo ảnh hưởng gì đến ai. Nơi đây cách xa nhà dân nên khá thanh tịnh. Chưa bao giờ tôi lại thấy một thiên cảnh hùng vĩ đến như vậy. Tự dưng tôi thi hứng làm thơ và muốn vẽ tranh. Chị Dung đã phóng về lấy dụng cụ và xe lăn cho tôi, còn em Ban ở lại. Cô bé có vẻ sành sỏi khi thiết kế đồ nghề cắm trại. Tôi nằm dưới bãi cỏ, chăm chú lắng nghe tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách mà ngây ngất tâm hồn. Thỉnh thoảng còn có tiếng con gì nghe rất lạ tai. Cái Ban bảo đó là tiếng dê non trên núi vọng ra, Ban bắt chước tiếng dê, xong thúc giục tôi hét theo. “Dê ơi!”. Tôi lấy hết sức hét rất to mà chẳng bằng cái Ban hú nhẹ đã có tiếng vọng, nhưng cũng thấy sảng khoái. Tôi đang nhắm mắt lấy hơi chuẩn bị kêu lại thì nghe một tiếng “phập!”, một con dao được phi cắm xuống mặt đất kề đầu tôi và một người đàn ông xuất hiện. Tôi giật mình tròn mắt nhìn bộ mặt sứt sẹo dữ tợn của ông ta.

- Chúng bay làm gì thế?

- Cháu chào bác! chúng cháu chỉ đến chơi thôi ạ. Cái Ban rụt rè đáp rồi sợ sệt đỡ tôi dậy.

- Bác là bảo vệ ạ? Cảnh đẹp quá bác nhỉ? Tôi mạnh bạo bắt chuyện. Người đàn ông đang đứng trong tư thế chống hai tay ở hông, bỗng thả lỏng tay và ngồi phịch xuống đất.

- Ừ! mệt, suốt ngày phải chăn dê.

Một âm thanh xe máy bỗng rú lên, đúng tiếng xe của chị Ngọc rồi, chúng tôi mừng rỡ ngoái lại. Chị Dung toe toét cười phi thẳng về phía tôi. Bất cẩn, chị làm xuỳnh một cái đến chói tai, chiếc xe lăn lăn lông lốc suýt thõm xuống hồ nước. May mà bác bảo vệ nhanh chân kéo được xe lại. “Kể ra bác ấy cũng là người thân thiện đấy chứ!”, tôi thầm nghĩ. Khi chị Dung bế tôi lên xe lăn, chỉnh lại áo nẹp, tôi bỗng bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu ngấn lệ của bác. Tôi hiểu rằng bác đang thông cảm cho kiếp phận hẩm hiu của tôi.

- Chất độc màu da cam! Bác bảo vệ lẩm bẩm một mình rồi quay sang vỗ vai tôi “ Đời là một hài kịch với những người hay suy nghĩ và là một bi kịch đối với những người đa cảm”. Rồi bác khuyên tôi không nên âu mà phải hướng về ánh sáng như tia nắng đáy sông soi bóng dãy núi. Tôi rất xúc động!..

Ngồi trên xe lăn, tôi đưa mắt nhìn ra xa thấy thấp thoáng một con thuyền nhỏ. Bác bảo vệ hỏi tôi có muốn sang bờ bên kia ngắm hang núi không. Chúng tôi sung sướng được theo bác ngao du một vòng.

Vào trong hang, tôi thấy mát lạnh cả người. Bên khe núi, một cậu bé đang nằm vắt vẻo nhai mía và ngâm thơ.

“Ôi! Tội làm sao cái hàm răng

Cái thò, cái thụt cứ lăng nhăng

Trong mồm rộng thế sao không đứng

Cứ thích ra ngoài để ngắm trăng”

Tôi bật cười nhìn cậu bé, nó thật hài hước và tinh nghịch.

Đêm đó, trong giấc mơ, tôi lại thấy hiện ra những bãi cỏ xanh, con đường đẹp như dải lụa và mặt hồ nước lung linh. Nhưng rõ nhất vẫn là khuôn mặt sứt sẹo dữ tợn của bác bảo vệ và đôi mắt đỏ ngầu ngấn lệ của bác. Khuôn mặt ấy giờ đây không còn đáng sợ nữa và đã trở thành một sự động viên dành cho tôi.


Nguyễn Thị Nguyện


Cảm ơn em .
Cảm ơn nghị lực phi thường của em.
Chúc em may mắn và thành công trong cuộc sống.




--------------------
Sắc Sắc Không Không...
Go to the top of the page
 
+Quote Post
 
Start new topic
Trả lời (1 - 1)
Sơn Cs14
post 10.11.2009, 13:36
Bài viết #2


Thành Viên Ưu Tú
****

Nhóm: Quân nhân
Bài Viết: 73
Gia Nhập: 08.06.2009
Thành Viên Thứ: 369



Trích dẫn(Nguyên cs14 @ 07.11.2009, 10:25) *
Xin giới thiệu hai bài viết của Nguyễn Thị Ước Nguyện - Cô gái tật nguyền ở Kim Bôi - Hòa Bình.



Trái tim mùa xuân

Tôi nằm trong phòng kín, đưa mắt nhìn qua cánh cửa sổ Hà Lan. Những chú chim én đang bay lượn, tung hoành dưới bầu trời trong xanh, rồi từ từ sà xuống cành hồng, nhảy lên cành bưởi...

Chúng ríu rít đuổi nhau làm tan rụng giọt sương trên tán lá non, kẽ nụ hồng chớm nở. Dường như chúng cũng vui sướng khi đón chào một mùa xuân mới - mùa của trăm hoa đua nở,của lộc biếc trời xanh.

Tôi vẫn say sưa và đắm mình trong sắc xuân với bao khát khao mơ ước. Lâu lắm rồi, kể từ ngày chuyển nhà ra cửa hàng của mẹ, hằng ngày tôi ở trên lầu một mình với chiếc xe lăn, ít khi được ra ngoài.

Bố mẹ trang hoàng đầy đủ trong phòng ngủ cho tôi, có cả máy tính. Nhưng không giống như nhà cấp bốn cũ, nơi mà đại gia đình tôi đã từng quây quần bên nhau, nằm một chỗ tôi có thể bao quát được toàn cảnh bên ngoài.

Trước đây cứ mỗi năm mùa xuân đến, bố mẹ lại kể chuyện cho chúng tôi nghe thật vui! Bây giờ, phải lo cho hàng trăm bệnh nhân đến kê đơn, bốc thuốc, bắt mạch... bố mẹ đã không còn nhiều thời gian nữa. Nhiều khi tôi muốn đi dạo quanh làng, nhưng thấy mọi người tất bật quên cả ăn, tôi đành nán lại.

Từ khi sinh ra, tôi đã không may mắn như anh chị em mình, phải sống trong cảnh đau thương của một cô bé khuyết tật, chân tay teo quắt, cột sống bị vẹo giống hình chữ “S”. Hai mươi tuổi rồi mà tôi bé như đứa trẻ lên sáu vậy.

Thỉnh thoảng, mỗi khi nằm, tôi phải nẹp người trong tấm gỗ để cho dễ thở. Muốn tháo nó ra thì phải dùng “Tuavít” vặn. Lúc nào ngồi học, tôi lại bị trói chặt trong tấm nhựa cứng được gọi là “chiếc áo giáp nhựa”.

Để chống chọi với mọi sự suy yếu của cơ thể, nhằm duy trì sự sống và học tập cho mình, nên hằng ngày tôi đều mặc nó vào người .Nhiều khi chiếc áo giáp “chiến hữu” chọc vào cơ thể đến chảy cả máu lưng, tôi vẫn phải mặc nó và nghiến răng chịu đựng! Chiếc áo là người bạn tri kỷ và cũng là kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời của tôi.

Tôi đang trầm tư nhìn theo đàn chim én lượn vòng, bỗng có người choãi tay từ sau vườn, đặt bông cúc lên cửa sổ. Tôi giật bắn mình. Chị Hằng - Người bạn thân hàng xóm của tôi đã trở về sau một thời gian dài xa cách, sự vui mừng làm tôi nghẹn lời.

Trước đây sống trong nhà cũ, hai chúng tôi thường đi câu cá, thả diều... Chị luôn là người mang đến điều bất ngờ cho tôi. Bây giờ cũng vậy, ngồi trước gương, chị trang điểm đẹp cho tôi và đưa tôi đi chơi. Chị đã bịt mắt dẫn tôi đến một nơi bí ẩn rồi nhẹ nhàng tháo khăn. Nơi đó là vườn cúc cuối làng, khiến tôi rất bất ngờ và xúc động.

Quả thực, lâu lắm rồi tôi mới được đi chơi xuân và ngắm cảnh thiên nhiên đất trời. Vườn hoa ngát hương đã làm tôi liên tưởng mình như con chim vừa được sổ lồng chắp.

Ngắm đoá cúc tôi ngỡ ngàng. Cúc đẹp bởi sự giản dị khiêm nhường, bởi cúc mang những đức tính tốt đẹp của đấng quân tử. Phải chăng đó cũng là sự kiên trinh vượt qua sương sa, tuyết lạnh?

Câu nói của nhà thơ Đỗ Phủ thật tuyệt diệu: “Nhất phiếm hoa phi giảm khước xuân” (Mỗi cánh hoa rơi cũng làm giảm đi vẻ đẹp của mùa xuân).

Ngồi chơi một lát, tôi lại cùng chị đi dạo quanh làng. Chiếc xe lăn chuyển bánh cứ bon bon trên con đường làng quen thuộc. Những đoạn đường khúc khuỷu ngày nào nay đã được đổ đầy bê tông.

Làng xóm nghèo trước kia giờ cũng đổi mới. Nhà nhà mọc lên sơn màu loè loẹt. Ngọn núi hùng vĩ nhấp nhô như một bức tranh khổng lồ thiên quý, nay lại được thu nhỏ dễ nhìn.

Điều bất ngờ hơn cả là tôi đã nhìn thấy ngôi nhà cũ đầy kỷ niệm của mình. Nó thật giản dị mà không chút đổi mới. Vẫn vườn hoa giấy, giếng nước xưa, chuồng lợn cũ. Nhưng căn nhà vắng tanh hoang vu làm tôi nghẹn ngào. Ngồi trên thềm nhà, tôi nhìn cây trứng gà, dàn hoa giấy nở rộ, và mưa xuân đang rớt xuống,

Những giọt mưa nối đuôi nhau và vỡ tan ra khi chạm phải những viên sỏi trắng tròn nằm gọn trên mặt đất. Mưa mùa xuân nhạt nhòa, hòa với cơn gió lành lạnh còn sót lại cuối đông làm con người ta nghèn nghẹn nhớ nhung khi ngoảnh lại nhìn về kỷ niệm, nhìn về quá khứ.Chỉ một ít lâu nữa, rồi cả buổi chiều mưa như hôm nay cũng trở thành quá khứ.

Mình tôi trong phòng kín, ngày qua ngày ngóng qua kẽ cửa sổ nhìn ra ngoài. Thế nhưng, qua mùa xuân này, mọi người xây nhà mới, phá hết vườn hoa, che lấp khoảng trời của tôi.

Đêm đêm, tôi hay thổn thức với những cơn đau giằng xé. Bố mẹ thường thay nhau thức tỉnh xoa bóp, xoay người cho tôi dễ thở, nhưng tôi vẫn buồn lắm.

Nhiều lần, cứ mỗi khi tôi bị ốm chu kỳ, nôn ra máu tươi là tôi cứ ngỡ mình sẽ chết. Nhưng con người sinh ra không thể để tan biến dễ dàng như một hạt cát vô danh, mà sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.

Vì thế, tôi đã kiên cường sống và tôi đang nghĩ: “Điều quan trọng không phải mình sống được bao lâu, mà là phải sống như thế nào, để mùa xuân mãi trong trái tim ta…”.



Tia nắng đáy sông


Căn phòng vẫn khép kín, chiếc màn trắng vẫn buông xoã trên giường. Một tấm phản dài khoảng hơn mét được đặt gọn trên đó để nẹp chặt cơ thể tôi bởi những chiếc đinh xoắn to, dài. Tôi đang nhắm mắt thiu ngủ thì một bàn tay lạnh ngắt của ai đó khẽ vuốt vào má khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Chị Dung đứng khom lưng nhìn tôi nhoẻn cười

- Ngủ vừa thôi con mèo lười. Dậy đi chơi đi. Chị vừa phát hiện ra một “thắng cảnh” tuyệt đẹp, chắc chắn là em sẽ thích.

- Phải đó, chị cứ ru rú một xó nhà, thiếu ánh sáng bệnh sẽ càng nặng đấy. Phải như em đây này dãi nắng dầm sương khoẻ như voi, cơ bắp cũng cuồn cuộn - Cái Ban nói hùa theo.

Trông cô bé ngổ ngáo, vỗ tay cứ bôm bốp, tính khí hệt đàn ông làm tôi bật cười. Được thể, chị Dung cầm “tua - vit” tháo hết ốc ở thanh nẹp và bế xốc tôi ra khỏi giường. Hai người nhanh chóng đưa tôi sang phòng bên bó chặt người tôi trong tấm giáp nhựa cứng rồi ôm tôi chạy xuống cầu thang. Xuống lầu dưới, chị Dung thì thầm vào tai tôi bảo "mẹ hỏi thì nói: “Con muốn đi chơi” nhé!”". Vừa xong lời, mẹ nhìn thấy gọi chúng tôi lại. Mẹ tưởng tôi xuống xem mẹ bán hàng nên định xếp chỗ cho tôi nằm, nhưng tôi lại thích đi dạo. Chẳng mấy khi thấy tôi đòi ra ngoài nên mẹ đồng ý luôn.

- A! Bọn này láu cá nhỉ? Bố bắt về giã thuốc thì lấy cớ trốn việc - Chị Ngọc tôi phát hiện ra “âm mưu” và lên tiếng.

- Hì!hì…! Mẹ cho chúng em đưa chị Nguyện đi ngao du sơn thuỷ. Lát sẽ về ngay thôi.

Cái Ban tinh quái nháy một mắt, nhoẻn cười rồi tất tưởi đỡ tôi cho chị Dung nổ xe máy. Nó ôm tôi leo lên yên xe như con mèo tha con chuột vậy.

- Nhanh, nhanh! - Chị Dung thúc giục.

- Này! bọn kia, sao lấy xe của tao? - Chị Ngọc từ trong quầy thuốc đuổi theo không kịp xỏ dép.

- Hề! hề!…. mượn một tí - Chị Dung vừa nói vừa cho xe vụt chạy.

- Nơi đó xa lắm hả, sao không lấy xe của bố? - Tôi hỏi Ban

- 4km thôi chị ạ. Nhưng xe mới chẳng oách à.

- Xì, sĩ dởm.

Ôi! đẹp quá! Trước mắt tôi là con đường như dải lụa uốn lượn, ôm lấy quả đồi keo xanh mướt, tiến lên phía trên còn có đồi sim chín mọng thật ngon. Chị Dung Dừng xe tại bụi tre, cái Ban thích thú reo hò. Nó bế bổng tôi chạy một mạch xuống bãi cỏ dưới lề đường quốc lộ, rồi bịch một phát, hai đứa nằm lăn xuống đất mà không hề thấy đau gì cả. Bãi cỏ thật dày và xanh, sạch. Phía trước mặt còn có cái hồ to, nước trong xanh êm ả xuôi dòng vây lấy chân núi. Dãy núi nhấp nhô hệt chiếc vương miện khổng lồ thiên quý.

Chúng tôi cứ tha hồ vùng vẫy, reo hò mà không phải lo ảnh hưởng gì đến ai. Nơi đây cách xa nhà dân nên khá thanh tịnh. Chưa bao giờ tôi lại thấy một thiên cảnh hùng vĩ đến như vậy. Tự dưng tôi thi hứng làm thơ và muốn vẽ tranh. Chị Dung đã phóng về lấy dụng cụ và xe lăn cho tôi, còn em Ban ở lại. Cô bé có vẻ sành sỏi khi thiết kế đồ nghề cắm trại. Tôi nằm dưới bãi cỏ, chăm chú lắng nghe tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách mà ngây ngất tâm hồn. Thỉnh thoảng còn có tiếng con gì nghe rất lạ tai. Cái Ban bảo đó là tiếng dê non trên núi vọng ra, Ban bắt chước tiếng dê, xong thúc giục tôi hét theo. “Dê ơi!”. Tôi lấy hết sức hét rất to mà chẳng bằng cái Ban hú nhẹ đã có tiếng vọng, nhưng cũng thấy sảng khoái. Tôi đang nhắm mắt lấy hơi chuẩn bị kêu lại thì nghe một tiếng “phập!”, một con dao được phi cắm xuống mặt đất kề đầu tôi và một người đàn ông xuất hiện. Tôi giật mình tròn mắt nhìn bộ mặt sứt sẹo dữ tợn của ông ta.

- Chúng bay làm gì thế?

- Cháu chào bác! chúng cháu chỉ đến chơi thôi ạ. Cái Ban rụt rè đáp rồi sợ sệt đỡ tôi dậy.

- Bác là bảo vệ ạ? Cảnh đẹp quá bác nhỉ? Tôi mạnh bạo bắt chuyện. Người đàn ông đang đứng trong tư thế chống hai tay ở hông, bỗng thả lỏng tay và ngồi phịch xuống đất.

- Ừ! mệt, suốt ngày phải chăn dê.

Một âm thanh xe máy bỗng rú lên, đúng tiếng xe của chị Ngọc rồi, chúng tôi mừng rỡ ngoái lại. Chị Dung toe toét cười phi thẳng về phía tôi. Bất cẩn, chị làm xuỳnh một cái đến chói tai, chiếc xe lăn lăn lông lốc suýt thõm xuống hồ nước. May mà bác bảo vệ nhanh chân kéo được xe lại. “Kể ra bác ấy cũng là người thân thiện đấy chứ!”, tôi thầm nghĩ. Khi chị Dung bế tôi lên xe lăn, chỉnh lại áo nẹp, tôi bỗng bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu ngấn lệ của bác. Tôi hiểu rằng bác đang thông cảm cho kiếp phận hẩm hiu của tôi.

- Chất độc màu da cam! Bác bảo vệ lẩm bẩm một mình rồi quay sang vỗ vai tôi “ Đời là một hài kịch với những người hay suy nghĩ và là một bi kịch đối với những người đa cảm”. Rồi bác khuyên tôi không nên âu mà phải hướng về ánh sáng như tia nắng đáy sông soi bóng dãy núi. Tôi rất xúc động!..

Ngồi trên xe lăn, tôi đưa mắt nhìn ra xa thấy thấp thoáng một con thuyền nhỏ. Bác bảo vệ hỏi tôi có muốn sang bờ bên kia ngắm hang núi không. Chúng tôi sung sướng được theo bác ngao du một vòng.

Vào trong hang, tôi thấy mát lạnh cả người. Bên khe núi, một cậu bé đang nằm vắt vẻo nhai mía và ngâm thơ.

“Ôi! Tội làm sao cái hàm răng

Cái thò, cái thụt cứ lăng nhăng

Trong mồm rộng thế sao không đứng

Cứ thích ra ngoài để ngắm trăng”

Tôi bật cười nhìn cậu bé, nó thật hài hước và tinh nghịch.

Đêm đó, trong giấc mơ, tôi lại thấy hiện ra những bãi cỏ xanh, con đường đẹp như dải lụa và mặt hồ nước lung linh. Nhưng rõ nhất vẫn là khuôn mặt sứt sẹo dữ tợn của bác bảo vệ và đôi mắt đỏ ngầu ngấn lệ của bác. Khuôn mặt ấy giờ đây không còn đáng sợ nữa và đã trở thành một sự động viên dành cho tôi.


Nguyễn Thị Nguyện


Cảm ơn em .
Cảm ơn nghị lực phi thường của em.
Chúc em may mắn và thành công trong cuộc sống.

Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người Ẩn Danh)
0 Thành Viên:

 

RSS .::Phiên bản rút gọn::. - TRỞ LÊN TRÊN Thời gian bây giờ là: 17.9.19 - 15:47
free counters
Đoàn Đào Đập Neo © Copyright 2008 779-Website