Doan Dao Dap Neo

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

Chủ đề ưu tiên
&
Chủ đề sôi nổi
Bạn đang trực tuyến ở phòng Hội thảo
(18.5.2018, 12:21) Đại Điền
--
Tin buồn : 4//BS Phan Đức Toàn đang công tác tại HVQY, hội 779, C13 đã từ trần do NMCT lúc 23h ngày 17/5/2018. Lễ viếng từ 9-11h ngày 21/5 tại nhà tang lễ viện 103. Hóa thân tại đài hóa thân Hoan vũ. Kính báo
(16.2.2018, 15:43) linhk
--
Nhân dịp năm mới em xin chuc đại gia đình các anh Chiến trường K,Hội Đoàn Đào Đập Neo 779,lớp công sự 14 .Lớp chuyên toán Hà Bắc mạnh khoẻ hạnh phúc và thành đạt
(14.2.2018, 19:38) Thanh
--
TIN BUỒN: BLL Bộ Đội ĐĐĐN779 vô cùng thương tiếc báo tin Cụ Lê Kim Loan mẹ đẻ bạn Bùi Quang Hải - ĐĐĐN779, mất hồi 14h05 ngày 14/2/2018 (tức 29/12 âm lịch) tại gia đình, hưởng thọ 88 tuổi. Lễ viếng lúc 17h30 ngày 14/2/2018, lễ truy điệu lúc 10h30 ngày 15/2/2018 (tức 30/12 âm lịch) tại số nhà 90 lô 3 Thái Phiên - phường Cầu Tre - quận Ngô Quyền - Hải Phòng. Lễ tiễn đưa lúc 11h ngày 15/2/2018 tại đài hoà thân Hoàn Vũ Ninh Hải, Hải Phòng. Kính báo!
(08.2.2018, 18:14) Thanh
--
OK, Nét rùi Đỗ Đỏ !
(08.2.2018, 08:26) Su-0222
--
Vừa xong! Tối qua máy tính ở nhà không truy cập được trang web này, đành bó tay.
(07.2.2018, 12:53) Thanh
--
@ Ninh đỗ: Chú ý làm ngay việc tao nhắn nha Ninh. Tao ko có quyền Mod ở trang này, nên pó tay.
(07.2.2018, 12:52) Thanh
--
@ em Thế: Không có gì đâu em. Tình Đồng đội là thiêng liêng nhất.
(05.2.2018, 18:26) linhk
--
Em Trần Bá Thế là em trai liệt sĩ Trần Bá Toàn xin chân thành cảm ơn các anh BỘ ĐỘI chiến trường K .hội Đoàn Đào Đạp Neo 779 cùng tập thể lớp Công Sự 14 lớp chuyên toán Hà Bắc .đã tạo mọi điều kiện giúp đỡ tìm kiếm và đưa hài cốt anh Toàn Về với gia đình .Đã nhiệt tình tìm lại danh dự cho anh em .Đó là niềm phấn khởi cho gia đình .Em xin chúc các anh cùng gia đình mạnh khoẻ ,thành đạt trong mọi công viêc ,,
(01.1.2018, 06:57) Thanh
--
Thắng và Trang ad Fece cho bác nhé. Fece bác là: Ha Duc. Phòng nhỡ có việc gì khác, thì nhắn cho bác qua Fece.
(01.1.2018, 06:55) Thanh
--
Các ban đọc tin này, vậy mà ko ai báo tin. THật sự có vấn đề. Rất may là mẹ cháu Thắng điện cho tôi.
(09.12.2017, 12:41) Lưu Quốc Thắng
--
Các chú các bác chỉ cháu để cháu để cháu không phải đi bồ đội và tiếp tục công việc hiện tại của cháu được không ạ?
(09.12.2017, 12:39) Lưu Quốc Thắng
--
Cháu mới đi khám nghĩa vụ quân sự ở Phường Thành Công, và được thông báo là trúng tuyển được quận gửi giấy gọi về. Giờ cháu đang lo quá!!! Nếu cháu phải đi bồ đội thì ở nhà cháu sẽ gặp khó khăn
(09.12.2017, 12:38) Lưu Quốc Thắng
--
Các bác ơi, cháu là con bố Lưu Quốc Minh. Bố cháu đã mất do tai nạn giao thông khi đi công tác. Giờ mẹ cháu đã có tuổi sức khỏe lại yêu ( bị bệnh cột sống và gan). Em cháu vẫn còn phải đi học. Hiện tại cháu đang là lao động chính trong gia đình
(24.11.2017, 07:07) Trực chỉ huy
--
TIN VUI: Bạn Nguyễn Hồng Sơn, thành viên ĐĐĐN779 sẽ tổ chức hai đêm ca nhạc có chủ đề: “XANH trong TRẮNG”, vào ngày 02/12/2017 tại Nhà hát Quân đội TP. Hồ Chí Minh; và ngày 10/12/2017 tại Nhà hát lớn, Hà nội. Chương trình ca nhạc với các đạo diễn và nhà tổ chức nhiều kinh nghiệm, các nhạc công gạo cội và các ca sỹ nổi tiếng cả hai miền. Mời các bạn tham dự Chương trình. Đăng ký lấy giấy mời xin liên hệ với Tuan Bui nhé. (Chương trình ko bán vé, nhưng bạn Sơn “trống” mong muốn và vận động bạn bè đóng góp chút kinh phí để mua một máy thở cho Trường Sa) https://suckhoe.vnexpress.net/tin-tuc/suc-k...sa-3674321.html
(17.11.2017, 14:45) Đại Điền
--
Vắng vẻ quá nhỉ ?

 
Reply to this topicStart new topic
 Vĩnh Biệt Nguyễn Đình Quân !
Thanh
post 16.9.2017, 16:08
Bài viết #1


Thành Viên Xuất Sắc
*****

Nhóm: Quân nhân
Bài Viết: 747
Gia Nhập: 01.05.2009
Đến Từ: Hà Nội
Thành Viên Thứ: 331



Vĩnh Biệt !


Quân mất rồi ... ... ...
Tin sét đánh ngang tai, nghẹn ngào , đau đớn , ...
Mày bỏ bọn tao thật sao Quân. Chẳng thể tin, không thể tin được sự thật đau đớn này !
Quân ơi, sáng 6/9/2017...
Đang đi trên trên đường Hoàng Hoa Thám ngang Bách Thảo, Tuấn râu và Đạt điện báo tin Mày bị tai nạn, nặng lắm, hiện đang đưa vào Bệnh viện Đa Khoa Khánh Hòa. Tao vội vàng điện thoại liên hệ với những người bạn làm trong nghề y, để chúng nó liên lạc với bệnh viện, chỉ với một lời nhắn : bằng mọi cách cố cứu Mày.
Nhưng không kịp, tao điện được cho bốn người, khi điện tới Khôi xoăn. Nó bảo Mày đi rùi. Tao không tin, không tin ... nó nhắc lại là vừa mới nhận được điện của Tuấn râu. Mày đi thật rồi.
Người tao run bần bật, tao đã khóc, các cán bộ thuộc quyền tao, lần đầu tiên mới nhìn thấy tao khóc. Không ai nói một lời, họ chỉ biết cúi đầu, ôm nhẹ vào vai tao, như muốn bảo, xin Thủ trưởng hãy bình tâm.
Thằng Đạt điện báo, đang bảo em Nguyên, lấy vé bay vào ngay, tao cũng chỉ biết nói : mày vào ngay với Quân đi. Rùi lại khóc. Thời gian như đọng lại, tao không thể tin được là Mày lại bỏ bọn tao đi.
Đến lúc hồi tâm, khoảng gần buổi trưa, tao mới nhớ ra là Đạt bảo đang búc vé để đi ngay. Tao điện cho Đạt, bảo nó nói em Nguyên lấy vé cho tao, để hai thằng bọn tao bay cùng một chuyến, vào nhìn Mày lần cuối. Lúc đó, Đạt mới nói là đã liên lạc ngắn với Tuyến, em Tuyến nhắn là muốn tao và Đạt vào.
Tao và Đạt cùng khóc trên điện thoại, Mày ra đi thật rồi... Quân ơi!
Về nhà để chuẩn bị đi vào với Mày, tao điện thoại cho Chương và Thông ở Đà Nẵng, hai thằng chúng nó thảng thốt không tin. Rùi, hai đứa nó báo sẽ thu xếp để chạy xe vào ngay để kịp đưa tiễn Mày.
Mọi người ở nhà, nghe điện thoại tao nói chuyện với anh em về việc Mày ra đi. Em Oanh và cháu Hoàng Anh lặng đi, thẫn thở, những dòng nước mắt trào ra. Cháu Hoàng Anh ôm bé Chu Chi mếu máo: từ giờ, con không được Ông Quân bế nữa rồi ...
Tao vào mạng, đọc vội trang Fece, vẫn như thấy Mày đang ở trên đó cùng mọi người. Rùi thấy hình huy hiệu DDDN 779 cùng dải khăn trắng do Đại Điền làm vội. Tao chọn một tấm hình đen trắng của Mày cùng hình huy hiệu Đại Điền làm, pots lên Fecebook.
Xem các tin đã đăng, tay run bần bật, tao chỉ viết được vài dòng. Vẫn chưa muốn tin, tao gọi tên Mày ... Quân ơi ... Quân ơi ... Quân ơi ...
Đạt báo tin em Nguyên đã lấy được vé, bọn tao bay chuyến cuối giờ chiều.
Đạt kêu xe qua đón tao đi cùng. Ngồi trên xe, bọn tao bàn với nhau về việc của Mày. Hai thằng vẫn chưa muốn tin là Mày đã ra đi. Chú lái xe im lặng lái, san sẻ nỗi đau mất người đồng đội, người bạn chiến đấu thân yêu nhất.
Đạt bật khóc, tao cũng khóc, hai thằng bảo nhau đừng khóc ... Mày ra đi thật rồi Quân ơi !
Chuyến bay chậm 30 phút, thời gian ngồi chờ dài lê thê, lòng đau như cắt, bọn tao chỉ muốn được nhanh chóng nhìn thấy Mày. Để được làm một số việc nho nhỏ, trong những giờ phút cuối cùng, tiễn Mày về Thế giới bên kia.
Máy bay cất cánh, ngồi trên máy bay, bọn tao cố ghìm nén không khóc, đôi lúc, lệ tràn mi vội lau đi. Xuống sân bay Nha Trang, hai thằng mới biết trên chuyến bay có cả người nhà Mày, cũng bay vào. Bọn tao vội bắt xe, xe ơi, chạy nhanh lên ...
Để hai thằng bọn tao mau gặp lại, mau nhìn thấy Mày... Quân ơi !
Hẻm 1 Tuệ Tĩnh đây rùi. Hai đứa bọn tao vội lấy một phòng để gửi cái túi đựng quần áo. Quay ra nhìn, thảng thốt giật mình, mã số wifi nhà nghỉ là 79797979, giật mình, lấy vé máy bay ra xem, số chuyến bay VJ 779.
Mày sắp xếp sẵn cho bọn tao phải không Quân ?
Hai thằng bọn tao chạy ngay vào nhà. Rạp đã dựng, ngoài sân có nhiều người ngồi quanh mấy chiếc bàn.
Thật rùi ư ? Mọi người ngồi đó, sao không thấy Mày...
Quân ơi !
Thấy hai thằng bọn tao, em Tuyến và con gái Phương Anh khóc lặng. Rồi, con trai Toàn đi tới, hai thằng bọn tao cũng chỉ biết ôm hai con và em Tuyến, cùng lời : ráng lên, hãy bình tâm.
Thằng Đạt lại sắp khóc, nó rưng rưng.
Tao không khóc, tao tự trấn an, tự nhắc bản thân không được khóc. Còn nhiều việc phải làm, vào đây để tiễn Mày về cõi Vĩnh Hằng, vào đây để xem tại sao Mày phải ra đi. Tao không được phép khóc. Tao chỉ biết nói vài lời, cố an ủi, động viên hai con và Tuyến, để mọi người cùng vượt qua nỗi đau thương, mất mát quá lớn này .
Mày đã ra đi thật rồi ... Quân ơi !
Tao với Đạt vào nhà, Mày nằm đó, toàn thân phủ vải vàng điểm hoa Nhà Phật. Mày nằm đó yên lặng. Sao không ngồi dậy, sao không bước tới đón tao với Đạt cùng nụ cười trên khóe mắt.
Mày ngủ thôi, có phải Mày đang ngủ không ? ... Quân ơi !
Bọn tao định thần nhìn, không phải, Mày ra đi thật rùi !
Tao vẫn tự nhủ, không được khóc, nhưng khi mở tấm vải che mặt. Mày nằm đó, vẫn nước da sạm nắng gió, mắt nhắm nghiền. Mày đang ngủ, giấc ngủ thanh thản của người Lính Cụ Hồ ngã xuống trong khi làm nhiệm vụ.
Không chịu nổi, tao không giữ được nữa, tao vội lao ra ngoài, bật khóc trong sự kìm nén tự nhủ rằng, không được khóc. Rùi tao với Đạt bình tâm lại, sự thật đau đớn trước mặt, không thể thay đổi, phải chấp nhận. Phải bình tâm để Mày yên lòng nhắm mắt ra đi.
Đêm, Tao và Đạt ngồi cùng anh Tuấn Hùng, anh Thắng, anh Thanh, anh Hoàng ... thức để bàn nhau việc hậu sự của Mày. Gia đình đã lo chuẩn bị mọi việc hậu sự tương đối đầy đủ, tạm yên tâm.
Bọn tao thức, để canh giấc ngủ cho Mày.
Trong đêm, thi thoảng, tao và Đạt lại vào trong ngồi với Mày, rùi mỗi lần đi ra, tao lại trốn vào chỗ khuất trong ngõ để nước mắt tự trào ra, cứ để nước mắt trào ra tiễn đưa Mày, người bạn chiến đấu kiên cường dũng cảm của anh em chiến trường Cam.
Cũng trong đêm đó, tao với Đạt và mọi người nhớ lại nhiều kỷ niệm về Mày.
Thời gian trôi qua đã nhiều năm, tao vẫn nhớ ...
Ở chiến trường, trong quân đội, Mày là Kỹ sư Súng pháo, Trung úy, rùi Thượng úy Quân đội Nhân dân Việt Nam. Mày là Trợ lý bậc III, Kỹ sư súng pháo Quân đội nhân dân Cách Mạng Campuchia. Mày dạy bảo anh em chiến sĩ quân đội Cam cách sửa chữa vũ khí. Mày trực tiếp gia công sửa chữa các chi tiết hư hỏng để đưa vũ khí quay lại chiến đấu sớm nhất nơi chiến trường. Mày dạy anh em chiến sĩ quân đội Cam cách sử dụng vũ khí.
Mày dạy cho cả tao cách sử dụng vũ khí. Pốt tập kích đêm 21/12/1985, vào nơi tao dừng chân trên đường công tác, tại Batdomboong. Lần đầu nổ súng chống tập kích, tao bắn AK quá tồi, có thể nói khi đó, tao là sĩ quan không biết bắn súng.
Khi về Phnompenh, tao xuống Tuolkok, Mày mang AK và đạn ra, bảo tao lên trần tầng thượng tập bắn vào quả dừa, Mày xếp ở thành lan can đối diện. Mày bảo tao cách nháy cò, sau năm tháng, tao đã nháy AK chuẩn theo nhịp đôi của thằng lính chiến.
Mày còn lấy khẩu M79 hư cò ra, dạy cho tao cách tháo lắp và cốc M79, cứ như là Mày biết trước là tao sẽ phải dùng đến. Mày bảo phải biết cách dùng M79, vì tao hay phải đi lên chốt sát Biên hướng dẫn anh em lính Cam xây dựng hệ thống phòng ngự. Phòng khi, nếu Pốt tấn công với lực lượng lớn, thì sử dụng M79 cốc xuống đầu chúng nó. Sẽ bảo vệ được cao điểm và an toàn trở về.
Tao vẫn nhớ những lúc tao về Tuolkok. Mày không cho tao làm gì, với lý do tao vừa đi Biên vất vả gian nan về. Mày bắt tao đi nằm nghỉ, Mày với thằng Đạt cứ nghiễm nhiên coi tao được nghỉ. Có hôm, tao nói: thế Mày vừa đi Potsat về, khác gì tao đi Xiêm riệp ?
Mày chỉ cười, trả lời là để Mày với thằng Đạt đi chợ mua đồ, chợ quen, tiện hơn. Mua đồ về, Mày lại giành quyền nấu cơm. Mày nấu ăn ngon lắm. Món ăn gì Mày làm cũng khéo. Thịt gà luộc, món bò xào, khúc dồi tiết gà gạo nếp đỗ xanh, bát trứng gà hấp trong nồi.
Cả bọn ngồi ăn, cùng kể cho nhau những câu chuyện gia đình. Ăn xong, cả bọn cùng chuyền tay nhau xem những bức thư nhà.
Bọn tao không bao giờ quên nụ cười hạnh phúc của Mày những lúc đó.
Mày với tao cùng về Sài Gòn, tao khỏe hơn, nhưng Mày vẫn giành phần đèo, rùi bị tai nạn, trước cổng đơn vị Huy hủi. Tao đưa Mày vào viện Chợ Rẫy. Khoảng 9h sáng hôm sau Mày mới tỉnh. Tao đưa Mày đi chiếu chụp, bệnh viện khẳng định Mày không bị sao.
Chiều, Công an đến làm việc, tao ký biên bản tụi mình không có lỗi gì. Bệnh viện cho ra viện, để hai thằng mình quay lại chiến trường. Tao đưa Mày về Phnompenh, rùi vội đi công tác ở vùng Biên.
Mấy tháng sau gặp lại ở Tuolkok, mới biết Mày bị đứt dây số 7, phải điều trị hơn tháng mới khỏi. Mày không nói, không báo gì cho tao biết, việc Mày sau khi ra viện, lại quay về Sài gòn làm việc với bên Công an về vụ tai nạn.
Mày bảo vệ tao, lo cho tao sẽ gặp phiền phức tại đơn vị Cam mà tao đang làm nhiệm vụ. Mày lẳng lặng vay mượn, dành hết tiền lương để phụ đỡ gia đình cái ông chạy Vespa say rượu, tông vào Mày và tao từ phía sau.
Mày thầm lặng bảo vệ đồng đội, không bao giờ nghĩ đến bản thân, không quản ngại mọi vật cản. Luôn tự chịu phần thiệt thòi, tự nhận mọi khó khăn gian khổ về mình.
Mày là Người Lính Cụ Hồ, Quân à.
Nhưng năm tháng gian khổ ngày xưa, Tuolkok, nơi Mày với thằng Đạt ở, là nơi có những buổi gặp ít ỏi và ngắn ngủi của ba thằng bọn mình. Tao nhớ, nhiều nhất chỉ từ chín giờ sáng đến bảy giờ tối là tao phải quay về đơn vị Cam. Tuolkok, là khoảnh thời gian an toàn đầm ấm và hạnh phúc nhất của tao trong thời gian ở chiến trường Cam.
Những buổi về Tuolkok, được sống trong tình Đồng Đội, tình yêu thương anh em ruột thịt của Mày, thằng Đạt và anh em khác, tao không thể quên. Chính những khoảng thời gian ít ỏi đó, đã tiếp thêm nguồn lực mạnh mẽ để tao hoàn thành nhiệm vụ, được kính trọng và tin yêu trong quân đội Cam.
Cứ mỗi khi tao về Tuolkok, Mày cứ dặn đi dặn lại, phải chú ý cảnh giác, quan sát cẩn thận. Lúc đó, tao cười xòa bảo Mày yên tâm. Tao biết xung quanh đó đầy Pốt. Tao cũng chưa bao giờ hỏi bọn Mày với thằng Đạt hoạt động của lũ Pốt quanh đó. Hồi đó, chưa bao giờ bọn mình được phép nói về nhiệm vụ và công việc của nhau trong quân đội Cam.
Đó là điều tao áy náy nhất, nhưng phải chấp hành, vì đó là mệnh lệnh của trên, trong hoàn cảnh nhiệm vụ của chúng mình.
Hồi đó, ngay tại đơn vị Mày, hàng ngày, Mày vẫn phải làm việc, sinh hoạt, công tác tại quân xưởng và Biên cương với thằng Tiểu đoàn phó, của đơn vị Cam mà Mày đang làm nhiệm vụ, nó là một thằng Pốt cộm cán.
Hồi Mày đi Potsat , từ Strungtreng về, tao xuống Tuolkok, thấy bảo Mày đi Potsat cùng anh em linh Cam, tao lo lắm, vì chưa kịp dặn Mày. Tao chỉ sợ, tối ngủ, nó cắt cổ Mày. May lần đó không sao. Đến khi quân mình bắt thằng Pốt cài cắm đó, tao mới tạm thở phào yên tâm.
Hôm tao vào Đảng trong hoàn cảnh đang chiến đấu tại chiến trường. Lúc về, tao chỉ báo cho Mày với thằng Đạt biết. Để hai thằng lên san sẻ cùng tao. Khi đó, Phnompenh đã bình yên hơn nhiều, tại Cam chỉ còn khói lửa tổn thất ở vùng Biên K - Thái và tử địa Anlungveng.
Chúng mày lên chơi, tao cũng không được nói hết với chúng mày mọi lý do. Hôm đó, chúng mày thật vui, chia sẻ với tao. Chúng mình ra đài Độc Lập chụp kiểu ảnh kỷ niệm. Kiểu ảnh duy nhất tại Cam của ba thằng. Tránh chụp ba người, tao bế thêm em bé Cam tên là Đề Pô, để thành bốn người. Giờ, chỉ còn tao với Đạt ở lại, cháu bé Đề Pô không biết ra sao.
Còn Mày ra đi mãi mãi ... Quân ơi !
Khi Quân Tình nguyện rút, chúng mày về nước hết . Sau đó một thời gian, tao cũng được về. Tao với Mày mất thông tin về nhau. Mãi sau này, khi vào Cần Thơ, tao mới biết Mày làm phóng viên thường trú ở Cần Thơ gần một năm.
Hồi đó công việc bận bịu, tao quản lý điều hành một đơn vị lớn. Cứ vào đến Cần Thơ là tối mắt tối mũi họp với các anh trong tỉnh. Thân nhau thế, nhưng tao với Mày chưa có buổi hàn huyên nào tại Cần Thơ.
Mày và tao đều nghĩ đơn giản, còn trẻ, thời gian còn nhiều, đã sống sót và về được, thì sau này bọn mình còn có nhiều thời gian với nhau.
Sau này liên lạc với nhau. Tao mới biết thêm Mày rất vất vả sau khi rời khỏi quân đội. Từ chiến trường Cam về, Mày lăn lộn tự kiếm sống, không nhờ vả ai. Mày làm đủ nghề, làm bánh kẹo, nuôi gà tại quê nhà .
Không xin xỏ, chạy vạy, không quỳ gối sống hèn. Mày chấp nhận gian khó, có thể khó khăn khổ cực nhưng quyết không chịu sống hèn, luôn ngẩng cao đầu trong mọi hoàn cảnh.
Rùi Mày viết bài, đăng báo. Mày tự học tiếng Anh và đăng ký thi tuyển, trúng tuyển, vào làm phóng viên báo Tiền Phong.
Đây là ngôi nhà thứ hai, các nhà báo đồng nghiệp sẽ trở thành những người đồng đội, yêu thương nhau như ruột thịt cùng Mày. Cũng như bọn mình, khi ở chiến trường Cam .
Năm tháng trôi qua, Mày đã trở thành nhà báo, một nhà báo trung kiên chấp nhận dấn thân vào cuộc sống gian nan của nghề làm báo. Cuộc sống của nhà báo trong thời kỳ phát triển Kinh tế thị trường thì có khác gì một cuộc chiến. Cuộc chiến không tiếng súng, nhưng cũng đầy mất mát đau thương.
Bằng ngòi bút của mình, với tính kiên trì, sáng tạo, bền bỉ, tự tin, Mày đã viết rất nhiều bài báo, để phản ánh và góp phần giải quyết một số vấn đề cụ thể trong đời sống xã hội. Mày đã làm được rất nhiều điều cho cuộc sống, sau khi rời quân ngũ .
Những vấn đề nổi cộm mà người dân bức xúc quan tâm, những mong giải quyết để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhiều người không dám đề cập tới, viết tới. Nhưng, Mày, vẫn dũng cảm bước vào. Từ những bài báo phản ánh những tiêu cực ở một vài lĩnh vực đến những bài báo đụng chạm đến một số người có chức sắc trong hệ thống công quyền.
Những con chữ cùng lý luận và minh chứng cụ thể, nhưng vẫn đậm tình người trên từng bài báo của Mày, đã góp phần hạn chế và giải quyết triệt để nhiều vụ việc nguy hại, góp phần làm trong sạch đội ngũ, góp phần khôi phục lại lòng tin của nhân dân đối với Đảng và nhà nước.
Là một người lính, đã trải qua những thử thách gian khổ tại chiến trường Campuchia. Không bao giờ Mày quên những người đồng đội đã ngã xuống nơi chiến trường. Trung úy Trần Bá Toàn cùng học tại MTA, ngã xuống 1/2/1985 tại Stungtreng. Mấy chục năm đã qua, Toàn bị thất lạc mộ, gia đình, đồng đội, không ai biết Trần Bá Toàn nằm ở đâu. Mày đã cùng nhóm Tìm Mộ Trần Bá Toàn tiến hành một cuộc tìm kiếm rộng khắp. Từ 7/2006 đến 10/2009, sau hơn ba năm tìm kiếm ròng rã, đã tìm ra Mộ phần và đưa được hài cốt Trần Bá Toàn về với gia đình tại Lào Cai..
Đau đáu cùng những nỗi đau của người dân thường vô tội mắc hàm oan. Mày đã không quản ngại khó khăn. Bền chí giúp đỡ, hướng dẫn người dân giữ vững niềm tin vào chế độ, vào công lý.
Thời gian cứ trôi, nhiều người đã nản lòng, có ý định buông xuôi. Mày vẫn cùng một vài đồng sự tin cậy, nhiệt huyết, không nản, tiếp tục đấu tranh, giúp đỡ người bị hàm oan. Để rùi, đã giải được nỗi oan khuất cho người bị oan. Tiêu biểu là vụ án oan Huỳnh Văn Nén, kéo dài mười mấy năm, ông Huỳnh văn Nén giờ đã được minh oan.
Vụ án đã làm nổi bật lên những phẩm chất: cảm giác nhạy bén, phương pháp tiến hành, lý luận sắc bén, bền bỉ, chịu đựng khó khăn gian khổ. Cộng thêm vào đó là nỗi khắc khoải về số phận con người và tình yêu dành cho người dân lao động của Mày.
Mày là một Nhà Báo Chân Chính, Quân à !
Biển đảo quê hương luôn đứng trước dã tâm xâm chiếm của ngoại bang.
Những chuyến hành quân gian khổ trên những con tàu Hải quân, cùng những người lính Hải quân đè sóng dữ ra Trường Sa.
Nơi duy nhất ngoài đó, mà Mày chưa để lại dấu chân, là An Bang với ngọn Hải Đăng mà tao đã bảo Sơn đen gửi ảnh quá trình xây dựng cho Mày.
Chuyến công tác nào, Mày cũng để lại những dấu ấn, kỷ niệm đẹp đẽ, ấm áp tình đồng đội với cán bộ chiến sĩ Trường Sa.
Gắn bó thân tình với Biển Đảo đến độ, anh em đồng nghiệp phải thốt lên: anh Quân cóc chỉ cần mặc cái áo may ô là cũng được lên tàu ra Trường Sa.
Bảy lần ra Trường Sa, Mày đã để lại những bài viết, những tấm hình về cuộc sống sinh hoạt, sẵn sàng chiến đấu của quân dân tại quần đảo yêu thương của Tổ Quốc.
Những bài báo được viết từ ngòi bút của Người lính Cụ Hồ - Nhà báo chân chính Nguyễn Đình Quân đã truyền cảm hứng, động viên cán bộ chiến sĩ và nhân dân yên tâm bám đảo, bám biển. Góp phần bảo vệ bảo vệ chủ quyền và lãnh hải Việt Nam.
Nguyễn Đình Quân ơi !
Phút cuối cùng vẫn không một lời kêu rên, vẫn bình tĩnh không cho cắt dây lưng. Tự biết sẽ đi xa, chỉ nói với em Huyền: anh không qua được đâu. Giây cuối cùng vẫn nhớ Trường Sa với lời đọc mã mở điện thoại và dặn gọi điện cho người em Tống Tùng đang ở ngoài đảo, rùi lịm đi.
Đến giây phút cuối cùng, Nguyễn Đình Quân vẫn chỉ nghĩ tới Biển đảo quê hương.
Ô hô ... Quân ơi !
Từ nay không còn được gọi cái tên thân thương: Cóc.
Ô hô ... Quân ơi !
Chuyện về Quân, một Thiên Chuyện, để thế hệ trẻ học tập và noi theo.
Ô hô ... Quân ơi !
Hòa với Biển Đảo quê hương và Bình Yên nơi Đất Phật.
Ô hô ... Quân ơi !
Cùng anh em đồng đội giữ bình yên cho non sông đất nước.
Ô hô ... Quân ơi !
Hãy nhẹ bay tới miền Cực Lạc và Yên Giấc Ngàn Thu tại Cõi Vĩnh Hằng.
Ô hô ... Quân ơi !
Nước mắt lại trào mi.
Ô hô ... Ô hô ... Ô hô ...


Vĩnh Biệt !

P/s: Đến hôm nay, tôi mới tạm thăng bằng. Xin pots lại lời tiễn biệt người bạn chiến đấu, người đồng đội thân yêu của của anh em 779.


--------------------
Sắc Sắc Không Không...
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người Ẩn Danh)
0 Thành Viên:

 

RSS .::Phiên bản rút gọn::. - TRỞ LÊN TRÊN Thời gian bây giờ là: 17.7.18 - 01:13
free counters
Đoàn Đào Đập Neo © Copyright 2008 779-Website